— Cô hãy bình tĩnh lại — Dowel khuyên — Tôi đã nói với cô là tôi không có ý định trả thù. Song nếu tình cảm đạo đức của cô công phẫn và khao khát trừng phạt, tôi sẽ không can thiệp vào, miễn là cô đừng có vội vàng. Tôi khuyên cô nên chờ đến lúc các cuộc thí nghiệm của chúng tôi hoàn thành. Bởi vì nếu không có tôi, ông ta sẽ không thể hoàn thành công trình Và ngược lại, tôi sẽ không sáng tạo đươc thêm gì nữa, nhưng phải hoàn tất các công trình đã bắt đầu.

Bỗng có tiếng động. Laurence nhanh tay đóng vòi lại và ngồi xuống với cuốn sách trong tay. Đầu giáo sư Dowel cụp xuống như người đang ngủ mơ.

Giáo sư Kerner bước vào, ông ta nghi ngờ nhìn Laurence:

— Có chuyện gì thế? Sao cô lại có vẻ bối rối? Mọi chuyện ổn cả chứ?

— Không — không có gì cả — moi việc vẫn ổn — chỉ chuyện gia đình thôi.

— Tôi biết đây quả là một công việc năng nề, nhưng tôi hài lòng về cô. Tôi sẵn sàng tăng lương cho cô gấp đôi.

— Tôi không cần, xin cám ơn.

— Ai mà lại không cần tiền? Cô cũng có gia đình mà?

Laurence im lặng không đáp.

— Thế này nhé! Cần phải chuẩn bị một số công việc. Chúng ta sẽ tạm thời đặt đầu giáo sư Dowel vào căn phòng ở sau phòng thí nghiệm. Ngày mai, họ sẽ chở đến đây hai cái xác mới, và bây giờ chúng ta sẽ tiến hành một cặp đầu biết nói thành thạo và sẽ đem trưng bày trong giới khoa học. Đã đến lúc công bố phát minh của chúng ta.

Và Kerner lại nhìn Laurence như muốn dò hỏi. Laurence không muốn để lộ sự căm ghét của mình nên cô đã tự bắt mình phải thờ ơ và vội vàng hỏi:

— Xác của ai sẽ chở đến đây?

— Tôi không biết, và cũng không ai biết, bởi vì, lúc này nó chưa phải là một cái xác mà là những con người sống và khỏe mạnh. Nhưng cái chết đang đợi họ vào ngày mai. Chỉ khoảng một giờ sau đó họ sẽ ở trên bàn mổ này. Tôi sẽ lo chuyện đó.

Laurence đã quen chờ đợi ở giáo sư Kerner mọi chuyện, vẫn phải nhìn hắn một cách đáng kinh sợ đến mức hắn thoáng luống cuống một giây nhưng bỗng bật cười.



20 из 136