
— Sống rồi! — Kerner vui vẻ reo lên.
Laurence mở vòi to hơn. Không khí bắt đần rít lên trong họng.
— Sao thế này? Tôi đang ở đâu? — Cái đầu mơ hồ phát ra tiếng.
— Ở bệnh viện, anh bạn ạ — Kerner nói.
— Bệnh viện à? — Cái đầu liếc mắt nhìn, rối hạ mắt xuống và thấy thấy khoảng không trống trải bên dưới.
— Thế chân của tôi đâu? Tay tôi đâu? Thân người của tôi đâu?
— Không còn nữa, anh bạn ơi. Thân người anh đã bị dập nát hết. Chỉ có cái đần là còn nguyên, nên phải cắt bỏ phần thân.
— Cắt thế nào? Không, tôi không đồng ý. Mổ xẻ kiểu gì vậy? Như thế này tôi còn làm được việc gì nữa? Ngay cả một miếng bánh mì cũng không kiếm nổi.
Tôi cần có cánh tay, bởi vì nếu không có tay chân thì không ai mướn tôi làm việc cả. Không, tôi không đồng ý. — Anh ta nhắc lại.
Cách phát âm, khuân mặt rộng bè, cháy nắng, lấm tấm tàn nhang, tóc dài, cái nhìn chất phác của anh ta, tất cả biểu hiện anh là người sống ở nông thôn. Cảnh túng thiếu đã rứt anh ta ra khỏi đồng ruộng, và thành phố đã nghiến nát thân hình khỏe mạnh của anh ta.
— Tất nhiên là sẽ có tiền trợ cấp nào đó? Còn hắn ta ở đâu? — Anh ta đột ngột nhớ lại
— Ai?
— Cái thằng đụng vào tôi.
— Cứ yên tâm. Nó có phần nó. Nếu anh muốn biết, bảng số của chiếc xe tải đó là 4711. Tên anh là gì? — Giáo sư Kerner hỏi.
— Tôi à? Tên là Thomas, Thomas Bush.
— Thế này, Thomas. Anh sẽ không cần cái gì hết và không phải chịu đói, rét, khát Không ai bỏ anh ra đường đâu, đừng lo.
— Sao, ông sẽ nuôi tôi à, hay ông sẽ trưng bày ở hội chợ để kiếm tiền.
— Có thể là trưng bày nhưng không phải ở hội trợ, mà là trưng bày với các nhà bác học. Nào bây giờ nghỉ đi. Và nhìn sang cái đầu của người phụ nữ, Kerner lo ngại nhận xét:
— Nàng Salomei này bắt mình phải chờ đợi khá lâu rồi đấy!
