Arthur Clarke

Bài ca từ trái đất xa

«The songs of the distant Earth»

Dịch giả: Kim Hài


Lora đứng chờ dưới những tàn cây, mắt ngó mông ra biển. Cô hầu như đã nhìn thấy con tàu của Clyde ở phía chân trời. Không bao lâu, con tàu lớn dần, lớn dần và nhanh chóng vượt trên làn nước xanh êm ả tiến về phía cô.

— Lora, Em đang ở đâu?

Tiếng gọi của Clyde vang ra từ cái máy phát đeo tay mà anh đã tặng cô khi cô đồng ý lấy anh.

— Mau đến đây giúp anh một tay. Anh đánh được nhiều cá lắm…

Thế đấy — Lora thầm nghĩ. Đó là lý do tại sao anh ấy bắt mình phải vội vàng xuống bãi. Để phạt anh một tí. Lora không trả lời khiến tiếng gọi của Clyde lập đi lập lại trên máy phát một cách sốt ruột. Nhưng khi con tàu đến, cô bước ra khỏi bóng của những tàn cây lớn rồi chậm rãi đi đến chỗ anh.

Clyde nhảy ra ngoài, mỉm cười và ôm hôn Lora nồng nàn. Họ cùng nhau đi vào khoang thuyền chứa cá. Tất nhiên cá ở đây không giống loại cá đúng nghĩa như cái từ gọi ấy, vì trong biển của hành tinh non trẻ nầy, phải mất hàng trăm triệu năm nữa, thiên nhiên mới tạo nên loài cá thật sự. Nhưng dù sao chúng cũng đủ ngon để ăn rồi, do đó chúng đã được những người khai phá đầu tiên, những người đã mang chúng đến từ trái đất, gọi bằng cái tên xưa cũ ấy.

Lora và Clyde nhanh chóng lái xe đem cá về nhà. Nhưng mọi thứ như dừng lại nửa chừng. Cái thế giới vô tư, đơn giản mà họ đã sống và thấu hiểu trong suốt thời niên thiếu đã thình lình chấm dứt. Từ trên trời cao vọng xuống một âm thanh, mà thế giới của họ không còn biết đến từ rất nhiều thế kỷ rồi, đó là tiếng thét sắc nhọn của một con tàu không gian, nó đến từ bên ngoài không gian, để lại một cái đuôi khói màu trắng vắt ngang qua bầu trời trong xanh.

Clyde và Lora kinh ngạc nhìn nhau. Sau ba trăm năm im lặng, trái đất, một lần nữa, lại chìa tay tới Thalassa.



1 из 18