
Sau đó, bỗng nhiên Laurence túm lấy vai mình, ôm lấy đầu gối, hai tay xoa lên ngực, lựa ngón tay vào bối tóc dầy, thì thào:
— Trời ơi! Tôi thật hạnh phúc và giàu có biết bao! Thế mà tôi không cảm thấy được!
Sự mệt mỏi của cơ thể trẻ trung đã thắng thế. Mắt Marie vô tình nhắm lại. Và lúc đó cô thấy cái đầu của giáo sư Dowel đang nhìn cô chăm chú. Sau đó nó từ dứt ra khỏi bàn kính và bay lên. Marie chạy phía trước cái đầu, Kerner chồm lên đuổi theo như một con diều hâu. Marie vội vã mở cửa, những chúng vẫn trơ ra, và Kerner đã đuổi kịp, cái đầu rít lên xè xè ở bên tai… Marie cảm thấy cô đang ngạt thở. Tim đập loạn xạ trong lồng ngực. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng cô… Ôi, khủng khiếp làm sao!…
— Marie! Con làm sao vậy? Tỉnh dậy đi!
Khi Marie tỉnh dậy, mẹ cô đã đứng ở đâu giường và chải đầu trong nỗi lo âu.
— Không sao cả, mẹ à! Chẳng qua con vừa bị một con ác mộng.
— Con gái của mẹ thì luôn luôn thấy những cơn ác mộng.
Bà thở dài rời bỏ đi, còn Marie nằm lại thêm một lúc nữa và ngủ thiếp đi một giấc thật say.
Một lần trước khi đi ngủ, Marie Laurence xem lướt qua các tờ tạp chí y học, cô đọc thấy bài của giáo sư Kerner viết về một công trình nghiên cứu khoa học mới. Để viết bài này, Kerner đã dựa vào những công trình của các nhà khoa học khác cùng trong lĩnh vực đó. Tất cả những đoàn trích này đều lấy trong các tạp chí và tài liệu khoa học, và cùng trùng hợp với những đoạn mà Laurence đã đánh dấu theo ý của cái đầu trong những giờ làm việc buổi sáng của hai người.
Ngày hôm sau, nga lúc có điều kiện trò chuyện với cái đầu, Laurence hỏi:
— Giáo sư Kerner làm việc gì ở trong phòng thí nghiệm khi tôi vắng mặt?
