
Ngập ngừng một chút rồi cái đầu trả lời:
— Chúng tôi tiến hành những nghiên cứu khoa học tiếp theo.
— Tức là, giáo sư đã làm tất cả mọi việc cho ông ta? Những giáo sư có biết rằng ông ấy lấy tên của mình để công bố công trình đó không?
— Tôi đoán như vậy.
— Thật là bì ổi! Nhưng sao giáo sư lại để ông ta làm như thế?
— Tôi còn có thì làm gì được?
— Nếu giáo sư không chê thì tôi có thể làm được! — Laurence giận dữ hét lớn.
— Khẽ chứ… vô ích thôi… Trong hoàn cảnh của tôi mà còn có tham vọng về quyển tác giả thì thật là buồn cười. Tiền ha? Tôi lấy tiền để làm gì? Còn danh vọng? Danh vọng có thể cho tôi được cái gì?… Rồi sau đó… nếu mọi chuyện bị lộ thi công trình sẽ không hoàn thành được. Bản thân tôi chỉ quan tâm đến việc hoàn thành công trình này. Thú thật là tới muốn nhìn thấy kết quả những công việc của mình.
Laurence suy nghĩ:
— Đúng, một con người như Kerner dám làm tất cả mọi chuyện. Kerner đã nói với tôi khi tôi bắt đầu vào làm việc ở đây, là giáo sư đã chết vì một chứng bệnh mà y học không có thuốc chữa trị và chính giáo sư để di chúc lại là sẽ hiến thân thể của mình cho công tác nghiên cứu khoa học. Có đúng vậy không?
— Về chuyện này tới thật khó nói. Tôi có thể nhầm. Đó là một sự thật, nhưng, có lẽ không phải là sự thật tất cả. Chúng tôi cùng nhau làm công việc hồi sinh các cơ quan của con người lấy ra từ các xác chết còn tươi. Kerner là trợ lý của tôi. Hồi đó, mục đích cuối cùng của công trình của tôi là hồi sinh đầu người bị cắt rời khỏi thân mình. Tôi đã hoàn thành toàn bộ các công việc chuẩn bị.
Chúng tôi đã hồi sinh được những cái đầu súc vật, những quyết định không phổ biến về thành công của mình cho tới khi hồi sinh được và đưa ra trình bày một đầu người. Trước lần thí nghiệm cuối cùng này mà tôi tin chắc thắng lợi, tôi đưa cho Kerner bản thảo về toàn bộ công trình khoa học mà tôi đã tiến hành, để chuẩn bị in. Đồng thời chúng tôi cùng nghiên cứu về một vấn đề khoa học khác, vấn đề này cùng sắp được giải quyết xong.
