

Rồi nhìn sang Laurence chị ta yêu cầu:
— Làm ơn cho tôi mượn cái gưong soi.
Briquet soi gương, tự tìm hiểu mình khá lâu, rồi nghiêm trang.
— Khủng khiếp thật! Có thể đề nghị chị chải tóc cho tôi được không? Không còn thể tự mình chải đâu được.
— Cô Laurence này, cô có thêm việc đấy. — Kerner cười mỉa mai. — Và tiền lương của cô sẽ được tăng. Tôi phải đi đây.
Giáo sư Kerner xem đồng hồ và đi lại gần Laurence thì thào:
— Khi có mặt họ, — ông ta đưa mắt chỉ vào hai cái đầu, — Không được nói về cái đầu của giáo sư Dowel!
Kerner đi khỏi phòng thí nghiệm, Laurence liền sang thăm đầu giáo sư Dowel.
Đôi mắt của Dowel nhìn cô với một nụ cười buồn trên đôi môi.
— Tội nghiệp ông, tội nghlệp! — Laurence thì thầm. — Nhưng ông sắp được trả thù rồi!
Cái đầu ra hiệu, Laurence liền mở vòi không khí.
— Tốt hơn hết là cô kể cho tôi nghe thí nghiệm đã tiến hành ra sao? — Cái đầu bắt đầu phát ra tiếng nói và mỉm cười.
* * *Đầu của Thomas và của Briquet không dễ gì làm quen ngay được với sự tồn tại mới của chúng như đầu của Dowel. Bộ não của Dowel thì tiếp tục được ngay những công trình khoa học mà ông đã từng hứng thú nghiên cứu trước đó. Còn đối với Thomas và Briquiet họ là những con người bình thường, nên cảm thấy sống mà không có thân thể thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.
— Đây mà là cuộc sống sao? — Thomas than.
Tâm trạng nặng nề của «những tù binh của khoa học», Kerner gọi đùa họ như thế khiến ông ta rất lo lắng. Bởi vì những cái đầu này có thể suy tàn đi trước ngày ông đem ra trưng bày. Do vậy mà giáo sư Kerner đã cố gắng tìm đủ mọi cách để cho họ giải trí. Ông vội đi tìm một máy chiếu phim, và Laurence cùng John tổ chức những buổi chiếu phim vào buổi tối. Màn ảnh là bức tường trắng của phòng thí nghlệm.
