Cái đầu của Thomas rất thích xem những phim hài hước với sự tham gia của Charlie Chaplin và Monthy Bencoss. Xem những trò biểu diễn nghệ thuật của họ, mà tạm thời Thomas quên được cuộc sống tàn tật của mình. Thậm chí từ cổ họng anh ta còn bật ra một cái gì giống như tiếng cười, còn mắt thì rung rung.

Trên bức tường trắng của căn phòng hiện lên hình ảnh một trang trại. Cô bé đang cho gà ăn. Con gà mái có mào bận rộn thết đãi lũ con của nó ăn. Trong một chuồng bò có người đang vắt sữa, chị ta lấy khuỷu tay đẩy con bò con đang bú vú mẹ. Con chó xù lông chạy ngang qua, đuôi ve vẫy mững rỡ, và theo nó là người chủ trang trại đang dắt ngựa.

Không rõ bằng cách nào, Thomas rên lên bằng một giọng cao rồi mất đi, rồi đột ngột kêu lên:

— Không nên! Không nên!

John đang lúi húi bên chiếc máy chiếu phim không hiểu chuyện gì xảy ra.

— Dừng buổi chiếu phim lại! — Laurence kêu lên và vội vã bật đèn lên. Hình ảnh hơi mờ nhạt đi còn lướt nhanh qua một lúc nữa và cuối cùng mất hẳn.

Laurence nhìn sang Thomas. Tròng mắt của anh ta long lanh nước mắt. Khuôn mặt nhăn lại như đứa trẻ hờn giận, miệng méo xệch:

— Giống như ở quê tôi. — Anh ta vừa sụt sịt nói. Mọi cái bây giờ mất hết.

Laurence lại bận rộn bên cái máy. Đèn tắt và trên mảnh tường trắng, những cái bóng bắt đầu lướt qua. Harold Loid thoát cái biến khỏi bốn cảnh sát săn đuổi. Nhưng tâm trạng của Thomas đã suy sụp. Bây giờ nhìn hình ảnh của những người đang chuyển động, càng gợi sân thêm nỗi nhớ tiếc của anh.

— Chà, chạy nhanh như điện. — Đầu Thomas lẩm bẩm. — Ta mà ngồi thế này, chắc là không nhảy lên.

Laurence một lần nữa lại thay đổi chương trình chiếu phim. Hình ảnh cuộc vũ hội của giới thượng lưu hoàn toàn làm cho Briquet buốn phiền. Những phụ nữ xinh đẹp trong bộ trang phục của họ như trêu tức cô.



26 из 136