
— Không, tôi không muốn xem những người khác sống thế nào. — Cô nói.
Thế là trò điện ảnh được dẹp đi. Thay vào đó là tiếng nhạc được mở lên khiến cả hai đều xao xuyến, bởi các điệu múa và các điệu nhảy.
— Trời ơi, tôi đã nhảy điệu này như thế nào! — Một hôm, Briquet kêu lên, mặt đầm đìa nước mắt.
Briquet õng ẹo, cứ mỗi phút cô lại đòi soi gương, chế ra những ra kiểu tóc mới, yêu cầu vẽ mắt bằng bút chì, đánh phấn thoa son. Briquet bực mình vỉ sự vụng về không biết trang điểm của Laurence.
— Chẳng lẽ chị không thấy rằng, — đầu Briquet bực tức nói, — mắt phải đã tô đậm hơn mắt trái? Cầm cái gương cao lên.
Briquet đòi phải đem đến những cuốn tạp chí thời trang, các loại vải mới nhất và bắt bọc vải cái bàn nhỏ trên đó đặt đầu cô ta. Cô ta đã bắt đầu có những ý nghĩ kỳ quặc, khi đột ngột tuyên bố là cô không thể ngủ chung phòng với đàn ông.
— Hãy ngăn chúng tôi ra vào ban đêm bằng cái bình phong hay ít ra bằng quyển sách cũ cũng được. Bởi vỉ tôi không thể ngủ chung phòng với đàn ông.
Laurence đã làm bình phong bằng một cuốn sách to mở rộng, cô đặt nó trên tấm kính cạnh đầu Briquet. Thomas cũng tỏ vẻ đòi hỏi cái gì. Một hôm, anh ta đòi uống rượn vang. Thế là giáo sư Kerner đành phải đáp ứng nhu cần cho anh ta, bằng cách pha những liều nhỏ chất men vào các dung dịch đã nuôi sống Thomas.
Đôi khi Thomas và Briquet còn song ca. Nhưng những dây thanh quản bị suy nhược nên không thể nào đáp ứng được— Vỉ vây nó trở thành một bản hơp ca khủng khiếp.
— Cái giọng tội nghiệp của tôi! Giá mà trước kia các người nghe được tôi hát như thế nào! — Briquet nói, và cặp mày nhướng lên một cách đau khổ.
Buổi tối, họ thường rơi vào cảnh trầm tư, suy nghĩ đến sự tồn tại bất bình thường về cái sống và cái chết. Briquet thì tin vào sự bất tử. Còn Thomas là con người duy vật.
— Tất nhiên chúng ta là bất tử — Đầu Briquet nói — Nếu là linh hồn chết theo cơ thể thì nó sẽ không trở về cái đầu được.
