
Với Leon, những việc xảy ra hình như không hoàn toàn là thực. Đôi lúc anh tưởng rằng trọn cuộc hành trình ở Thalassan có vẽ giống như một cơn mơ trong giấc ngủ dài mà chuyện tình liều lĩnh, bí mật này là một ví dụ. Anh đã cố không đả động gì đến chuyện nầy, nhưng sự thật vẫn là sự thât.
Mỗi khi rổi rảnh, Leon thường đi đạo với Lora rất lâu trên những cánh đồng xa làng, ở đó chỉ có máy móc tự động làm việc. Hàng giờ liền, Lora hỏi anh về trái đất, cô muốn biết mọi chuyện về «ngôi nhà mẹ» mà cô chưa bao giờ được nhìn thấy.
Lora rất thất vọng khi nghe kể rằng ở đó không còn những thành phố to lớn như Chamdrigar hoặc Astrograd và đời sống trên trái đất cũng thay đổi, không giống gì với những câu chuyện xưa mà cô đã từng nghe kể. Cô bức rức hỏi:
— Nhưng chuyện gì đã xảy ra ở các thành phố đó?
— Chúng biến mất vì một số lý do — Leon cố gắng giải thích — Khi con người có thể dễ dàng gặp hoặc chuyện trò với bất kỳ ai ở bất cứ nơi nào trên trái đất bằng những bàn phím vi tính thì một số bộ phận trước kia là cần thiết cho những thành phố đã mất đi. Đến lúc con người thắng được sức hút của trọng lực, có thể điều khiển nó, có thể di dời bất cứ vật nặng đến đâu như một ngôi nhà chẳng hạng, có thể bay qua bầu trời không chút khó khăn, thì việc du hành trở nên quá đơn giản. Họ bắt đầu muốn sinh sống ở những nơi họ thích… Từ đó, những thành phố hầu như dần dần biến mất…
Lora ngồi xuống thảm cỏ, đưa mắt nhìn bầu trời, cô thì thầm:
— Anh có cho rằng rồi chúng ta sẽ di chuyển với vận tốc nhanh hơn ánh sáng không?
— Tôi không nghĩ như vậy. (Leon mỉm cười vì đọc được ý nghĩ của cô) Chúng ta phải di chuyển theo con đường chậm chạp nầy vì đó là quy luật của vũ trụ mà con người khó thay đổi được.
