— Ở dưới đây không có trọng lực, vì vậy em hãy đi sát bên anh và làm chính xác những gì anh nói.

Qua cánh cửa mở, một đám mây không khí lạnh bốc lên. Lora run rẩy vì sợ và kinh ngạc. Leon cầm tay cô trấn tỉnh:

— Đừng lo lắng, em đừng để ý đến cái lạnh…

Leon chui qua cánh cửa xuống và Lora theo sau. Ở đây, hoàn toàn không có trọng lực, Lora có cảm giác mình đang bơi, nhưng là bơi trong không khí thay vì nước. Quanh cô, trong vũ trụ trắng toát đông cứng này, hàng hàng lớp lớp những cái hòm thủy tinh sáng loáng, mỗi hòm rộng đủ cho một người nằm. Và mỗi hòm đều chứa người, họ nằm ở đó, hàng trăm hàng ngàn người trên đường đến định cư ở một thế giới mới, họ ngủ say sưa trong trạng thái tiềm sinh cho tới ngày đến nơi. Họ đang mơ thấy gì trong suốt 300 năm ngủ yên? Họ có thực hiện được giấc mơ của mình trong tình trạng nửa sống nửa chết nầy không?

Bên trên đầu, cứ vài mét lại có một giây chuyền di động để bám tay. Leon nắm một cái và để nó đẩy anh và Lora đi dọc đến hàng cuối cùng của những chiếc hòm kính. Họ đi tới, đi tới nữa, thay đổi giây kéo di động nầy đến giây kéo khác. Cuối cùng Leon dừng lại trước một cái hòm tương tự những cái hòm khác.

Nhưng khi Lora nhìn thấy thái độ của Leon, cô chợt hiểu tại sao anh mang cô đến đây và hiểu rằng cuộc chiến của cô đã thực sự kết thúc.

Tim Lora lạnh buốt. Phải một lúc lâu sau, khi bình tỉnh lại, Lora mới định tâm nhìn người đàn bà đang say ngủ trong chiếc lồng kính, người phụ nữ chỉ thức giấc sau khi Lora đã chết. Nét mặt người đàn bà không đẹp nhưng mạnh mẽ, thông minh và đầy cá tính — gương mặt của người có thể xây dựng một thế giới mới ở những ngôi sao xa xăm.

Cuối cùng, Lora cất tiếng nói, tiếng nói của cô tựa như tiếng kêu rít trong không khí giá buốt tịch mịch.

— Cô ấy là vợ anh?



15 из 18