
— Chào cô. Tôi không biết cô làm việc ở đây.
— Tôi sống ở đây. Cha tôi là Quận trưởng.
Leon đi vòng đến bàn của cô, cầm lên một cuốn sách rồi trao đổi vài điều về cuốn sách. Lora lịch sự trả lời trong lúc đầu cô tràn đầy những câu hỏi thầm. Khi nào mình gặp lại nhau?Anh có thật sự thích nói chuyện em hay chỉ vì lịch sự?
Vừa lúc đó, Quận trưởng trở về. Ông nóng ruột muốn gặp Leon, người mang bức thông điệp của Đại Úy chỉ huy con tàu gởi cho ông. Lora giả vờ làm việc nhưng cô chẳng hiểu được chữ nào trong tờ giấy cô đang đọc.
Khi Leon đi khỏi, Quận trưởng đến bên Lora và cầm lên xem những tờ giấy trên bàn, miệng nói:
— Cậu ấy trông trẻ, dễ thương, nhưng yêu cậu ta thì liệu có phải là một ý tưởng tốt đẹp hay không?
— Con không hiểu ý bố. — Lora nói.
— Lora. Con là con bố… và bố biết tỏng trong đầu con đang muốn gì.
Lora nhìn bố, giọng cô run run:
— Anh ấy không… không hề quan tâm đến con.
— Con đã yêu cậu ta rồi, phải không?
— Con không biết… Ôi, bố ơi… Con khổ quá…
Quận trưởng không phải là một người đàn ông gan lỳ. Do đó ông chẳng biết làm gì hơn là đưa chiếc khăn tay của mình cho Lora rồi đi nhanh vào phòng mình.
* * *Đây là vấn đề khó khăn nhất mà Clyde trải qua trong cuộc sống của mình. Lora đã thuộc về anh — mọi người đều biết chuyện nầy — Nếu với những dân làng khác hoặc một người đàn ông ở bất cứ nơi nào trên Thallassan đến, thì Clyde biết chắc chắn mình phải đối phó như thế nào. Và cũng do Clyde rất trẻ, khỏe mạnh, cao lớn nên anh sẽ không ngần ngại khuyên bảo họ nên tránh xa Lora, để cô gái của anh được yên. Nhưng Leon lại là người trái đất, một khách viếng quan trọng, nên không dễ dàng có những nhận định về anh ta như thế nào cho lịch sự.
