
Điên rồ… «Leo thầm nghĩ.» Mình đang làm gì ở đây? Mình phải cáo lỗi rồi đi thôi. Phải rời xa cô gái nầy, phải để cô ấy được yên ổn trong thế giới quen thuộc của cô… »
Nhưng Leon vẫn không bỏ đi mà anh hỏi:
— Xin lỗi… Cô tên gì?
— Tôi là Lora.
Lora trả lời bằng giọng nói nhẹ nhàng của người xứ đảo.
— Tôi là Leon Carrell, phụ tá kỹ sư Riccket trên con tàu Magellan.
Cô gái hơi mỉm cười và Leon hiểu rằng cô đã biết tên anh trước đó.
— Anh sẽ ở lại Thalassa bao lâu?
— Tôi không rõ — Leon thành thật trả lời. Anh có thể cảm thấy rõ câu trả lời của anh rất quan trọng đối với Lora. — Mọi cái tùy thuộc vào thời gian sửa chữa con tàu. Chúng tôi phải chế tạo lại vỏ con tàu. Cái cũ đã bị hư hỏng nặng khi va chạm với một số mảnh thiên thạch vỡ trong không gian
— Các anh cho rằng các anh có thể chế tạo tại đây?
— Chúng tôi hy vọng như vậy. Vấn đề chính là phải làm thế nào để mang khoảng một triệu tấn nước lên Magellan.
— Nước ư? — Lora bối rối hỏi — Tôi không hiểu.
— Đúng vậy. Cô cũng biết là một con tàu du hành không gian phải di chuyển với tốc độ bằng tốc độ của ánh sáng. Rủi thay, trong không gian lại đầy dẫy những mãnh đá và nhiều vật khác nữa. Với tốc độ của con tàu, nếu bị một vật gì chạm vào con tàu sẽ bốc cháy tức thì. Vì thế, con tàu phải được che chắn bằng một cái vỏ che khoảng 1 km ở phía trước đầu, chúng sẽ hứng chịu sự va chạm đó và bốc cháy thay cho con tàu.
— Các anh định làm một cái vỏ che bằng nước ư?
— Đúng vậy. Đó là vật liệu xây dựng rẽ nhất trong vũ trụ. Chúng tôi sẽ đông cứng nước thành một khối nước đá khổng lồ và di chuyển nó phía trước chúng tôi. Có cách gì đơn giản hơn không?..
Lora không trả lời vì đang mãi theo đuổi những ý nghĩ riêng. Rồi đột nhiên, cô nói nhỏ, giọng buồn buồn.
— Anh đã rời trái đất cách đây hơn một trăm năm rồi phải không?
