— Một trăm lẽ bốn năm. Nhưng cứ như chỉ mới vài tuần vì chúng tôi chỉ ngủ suốt cho đến khi chuông báo động reo lên đánh thức các kỷ sư. Con tàu của chúng tôi bay bằng chế độ điều khiển tự động… Tất nhiên những người định cư hiện vẫn còn trong trạng thái tiềm sinh. Họ không biết bất cứ chuyện gì đang xảy ra.

— Anh sẽ đi với họ… sẽ ngủ trong suốt cuộc hành trình đến những ngôi sao… khoảng 200 năm nữa…?

— Đúng vậy. — Leon xác nhận, không nhìn cô.

Lora đưa mắt nhìn quanh, nói tiếp:

— Thật kỳ lạ khi nghĩ rằng những người bạn của anh đang say ngủ và không hề biết tí gì về những chuyện đang xảy ra. Tôi lấy làm tiếc cho họ.

— Vâng, chỉ có 50 kỷ sư chúng tôi biết Thalassa.

Leon nhìn Lora và anh thấy được nổi buồn trong mắt cô.

— Tại sao chuyện nầy làm cô không vui.?

Lora lắc đầu. Cô không thể trả lời vì không thể diễn tả được những cảm giác mà cô đang có, một sự cô đơn vô cùng, một nổi khiếp sợ trước sự trống trổng vô biên của không gian, trước cuộc du hành 300 năm qua vùng trống đó. Đột nhiên cô muốn được quay trở về nhà, được ở trong căn phòng riêng của mình, trong cái thế giới mà cô thấu hiểu tường tận. Cô mong muốn mình chẳng bao giờ phải đi trên chuyến du hành điên rồ đó — Và cô chợt cảm thấy xấu hổ khi nhớ đến Clyde.

— Cô sao vậy? — Leon ân cần hỏi — Cô lạnh à?

Leon chìa tay ra cho cô và những ngón tay của họ lồng chặt vào nhau. Nhưng thình lình, cô rút vội tay về.

— Trễ rồi — Cô nói, lòng tràn đầy bực bội. — Tôi phải về nhà đây. Tạm biệt

Cô quay người đi thật nhanh thoát khỏi cái nhìn đăm đăm pha lẫn chút bối rối và mệt mỏi của Leon dỏi theo cô từ phía sau.

Mình đã nói gì khiến cô ấy bực mình? Leon thầm hỏi và anh gọi to, với theo:

— Hẹn gặp lại.

Nếu Lora có trả lời thì tiếng nói của cô cũng mất hút trong tiếng sóng biển. Nhưng Leon vẫn biết một cách chắc chắn như đinh đóng cột, rằng họ sẽ còn gặp nhau trở lại.



6 из 18